Theo ICD-11, rối loạn mất ngủ là một bệnh lý độc lập, được chẩn đoán khi người bệnh khó đi vào giấc ngủ, khó duy trì giấc ngủ, thức dậy quá sớm hoặc giấc ngủ không đem lại cảm giác hồi phục dù có đủ điều kiện để ngủ, đồng thời gây ảnh hưởng rõ rệt đến hoạt động ban ngày. Với mất ngủ mạn tính, các triệu chứng xuất hiện ít nhất 3 lần mỗi tuần và kéo dài từ 3 tháng trở lên. ICD-11 không còn phân biệt mất ngủ nguyên phát và thứ phát, đồng thời cho phép chẩn đoán mất ngủ cùng với các bệnh lý khác như trầm cảm, rối loạn lo âu, rối loạn lưỡng cực, PTSD hoặc các bệnh nội khoa. Vì vậy, mất ngủ không nên được xem đơn thuần là một triệu chứng cần dùng thuốc ngủ để kiểm soát mà thường là biểu hiện của các rối loạn cần được phát hiện và điều trị. Thuốc ngủ chỉ có vai trò hỗ trợ giảm triệu chứng trong ngắn hạn, không thay thế việc tìm kiếm và xử lý nguyên nhân nền. Điều trị hiệu quả cần hướng đến bệnh lý căn nguyên, đồng thời kết hợp các biện pháp không dùng thuốc như vệ sinh giấc ngủ, điều chỉnh lối sống và đặc biệt là liệu pháp nhận thức – hành vi dành cho mất ngủ (CBT-I). Đây là phương pháp điều trị đầu tay đối với mất ngủ mạn tính, giúp thay đổi các suy nghĩ và hành vi duy trì mất ngủ, cải thiện chất lượng giấc ngủ bền vững, giảm nguy cơ tái phát và hạn chế phụ thuộc vào thuốc ngủ

